Loading...

Phân tích chữ Đạo (道)- Trích Thái Thượng Thanh Tĩnh Kinh

Thảo luận trong 'Các tôn giáo khác' bắt đầu bởi admin, 9/1/26.

  1. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    26/11/16
    Bài viết:
    149
    Đã được thích:
    75
    Điểm thành tích:
    28
    Ta ở đây là Thái Thượng lão quân tự xưng. Lão Tử nói : Đạo không hình, không tên; ông bị bắt buộc phải đặt cho nó một cái tên để có thể gọi khi đề cập đến nó. Tuy bảo là miễn cưỡng, nhưng xét về ý nghĩa của chữ thì không miễn cưỡng chút nào. Trong chữ
    Đạo 道 thì 2 chấm ở trên : chấm trái chỉ mặt trời,
    chấm phải chỉ mặt trăng, là âm dương ôm ấp lẫn nhau. Ở người đó là 2 con mắt. Tiếp đó là một vạch ngang : đó là vòng vô cực thuộc Càn. Kinh Dịch nói : Vòng Càn khi mở ra thì biến thành một đoạn thẳng
    (nhất 一). Khi trời được một thì thành trong, khi đất được một thì an bình, người được một thì thành thánh.
    Đạo Nho thì nói duy tinh, duy nhất; đạo Phật thì nói vạn pháp quy nhất; Đạo giáo thì nói bảo nguyên quy nhất. Tiếp đó là chữ Tự 自, chữ nhật 日 và chữ nguyệt
    月đều nằm trong chữ tự. Hợp các phần lại thành chữ Thủ 首 nghĩa là cái đầu. Việc
    tu đạo là việc đầu tiên phải làm. Bộ là chỉ con đường phải đi là chỉ pháp luân tự chuyển trong thân. Đạo là cách của trời nó cũng là bản thể. Trời thì trong, đất thì đục. Dương khí thì động, âm khí thì tĩnh. Khí trong của trời thì dương. Khí đục của đất thì âm. Trời trong thuần dương, đất đục thuần âm. Trời động, Càn tròn, đất tĩnh Khôn vuông. Trong đục, động tĩnh hiện ra ở trời dưới dạng mặt trời, mặt trăng. Ở đất là mùa xuân, mùa thu. Ở người là phàm, là thánh. Mặt trời là dương thường tròn đầy. Mặt trăng là âm có đầy có vơi. Mùa xuân là dương vì vạn vật phát sinh. Mùa thu là âm vì vạn vật tàn hoại. Thánh là dương khi bỏ xác thì lên tiên. Phàm là âm khi bỏ xác thì thành quỷ. Nếu không thông lý trong đục, động tĩnh nơi cơ thể thì phải tích đức, cầu trời để sớm gập minh sư chỉ điểm. Để cho ánh sáng của mặt trời, mặt trăng chiếu rọi (trong cơ thể) khiến khí đục chìm xuống và khí trong bốc lên. Ngồi yên không động là tĩnh. Tham lam là động. Nếu lòng còn ham muốn, hoặc chấp vào một cái gì tâm không tĩnh. Dâm dục là động, tiết dục là tĩnh. Nếu không còn ham muốn thì sẽ thấy sự huyền diệu trong thân.
     
    Quoc Anh and Thanhngoc91 like this.

Chia sẻ trang này